PVLC Mùa Thường Niên Tuần XX Thứ 2
Bài Ðọc I: (Năm I) Tl 2, 11-19
"Chúa khiến các quan án đứng ra,
nhưng chúng không muốn nghe các ông".
Trích sách Thủ Lãnh.
Trong những ngày ấy, con cái
Israel làm điều gian ác trước mặt Chúa và phụng thờ các thần
Baal. Chúng lìa bỏ Chúa là Thiên Chúa các tổ phụ chúng, Ðấng đã
dẫn chúng ra khỏi đất Ai-cập, mà theo các thần ngoại, những thần
các dân tộc cư ngụ chung quanh chúng, và thờ lạy các thần ấy,
khiêu khích cơn nghĩa nộ Chúa, chối bỏ Người, và phụng thờ thần
Baal và Astaroth. Chúa thịnh nộ Israel, trao chúng vào tay bọn
cướp. Bọn này bắt chúng mà bán cho quân thù ở chung quanh chúng,
chúng không sao chống lại được địch thù của chúng. Dù chúng muốn
đi nơi nào, tay Chúa vẫn đè trên chúng, như Người đã phán và đã
thề với chúng, như thế chúng phải chịu khổ cực nặng nề.
Chúa khiến các vị thủ lãnh đứng
ra giải thoát chúng khỏi tay những người bóc lột, nhưng chúng
cũng chẳng muốn nghe theo các vị thủ lãnh. Chúng hướng lòng về
các thần ngoại và thờ lạy các thần ấy. Chúng đã vội bỏ đường lối
các tổ tiên chúng đã đi, dù chúng có nghe biết các điều răn của
Chúa, nhưng chúng vẫn làm mọi điều trái nghịch. Khi Chúa khiến
các vị thủ lãnh đứng ra, Người tỏ lòng thương xót chúng, nghe
lời những kẻ khốn cực kêu van, và giải thoát chúng khỏi tay
những người bóc lột sát hại. Nhưng sau khi vị thủ lãnh chết,
chúng lại đổi lòng, làm những điều xấu xa hơn cha ông chúng đã
làm, theo các thần ngoại, phụng sự và thờ lạy các thần ấy. Chúng
không từ bỏ những điều chúng bày đặt ra và đường lối quá ương
ngạnh chúng quen đi.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 105,
34-35. 36-37. 39-40. 43ab và 44
Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho
dân Chúa (c. 4a).
Xướng: 1) Họ không chịu tiêu
diệt những dân mà Chúa đã có lệnh truyền cho họ. Họ đã hoà mình
với người chư dân, và học theo công việc chúng làm. - Ðáp.
2) Họ sùng bái tà thần của
chúng, những tà thần đã hoá thành lưới dò hại họ. Họ đã giết
những người con trai và con gái, để làm lễ cúng tế quỷ thần. -
Ðáp.
3) Bởi những việc đó, họ tự làm
ô uế bản thân, và do hành động tội lỗi, họ đã ngoại tình. Chúa
đã bừng cơn thịnh nộ với dân tộc, và tởm ghét phần gia nghiệp
của Người. - Ðáp.
4) Nhiều lần Chúa đã thương giải
phóng nhưng họ manh tâm chống lại Người. Nhưng Người đã nhìn đến
cảnh gian truân của họ, khi Người nghe lời họ kêu xin. - Ðáp.
Alleluia: Tv 118,
34
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa,
xin giáo huấn con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con
hết lòng vâng theo luật đó. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 19,
16-22
"Nếu ngươi muốn nên trọn lành,
hãy về bán hết của cải ngươi có, thì ngươi sẽ được kho tàng trên
trời".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, có một người đến thưa
cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm việc
lành gì để được sống đời đời?" Người bảo kẻ ấy rằng: "Sao ngươi
hỏi Ta về việc lành? Chỉ có một Ðấng nhân lành là Thiên Chúa.
Nếu ngươi muốn vào nơi hằng sống, ngươi hãy tuân giữ các giới
răn". Người ấy hỏi rằng: "Những giới răn nào?" Chúa Giêsu đáp:
"Ngươi chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm
chứng dối. Hãy thảo kính cha mẹ, và yêu thương kẻ khác như chính
mình". Người thanh niên thưa lại rằng: "Tất cả những điều đó tôi
đã giữ từ khi còn niên thiếu, vậy tôi còn thiếu sót gì nữa
chăng? Chúa Giêsu bảo anh: "Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về
bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó, thì
ngươi sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta". Khi người
thanh niên nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản
nghiệp.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm
Nghiệm
Tốt Lành vẫn
chưa Thánh Đức
Bài Phúc Âm cho Thứ Hai Tuần XX
Thường Niên hôm nay tiếp theo ngay sau bài Phúc Âm của Thứ Bảy
tuần trước, bài Phúc Âm về "Nước Trời thuộc về những người"
sống tinh thần khiêm hạ như trẻ nhỏ.
Về nội dung, có thể nói bài
Phúc Âm hôm nay tiếp nối bài Phúc Âm Thứ Bảy tuần trước. Vì
trong bài Phúc Âm hôm nay Nước Trời dường như không thuộc về
thành phần giầu có như người giầu có trong bài Phúc Âm, cho dù
người giầu có này sống đạo đàng hoàng chứ không vì giầu mà bê
bối.
Trước hết, người giầu trong bài
Phúc Âm sống đạo đàng hoàng, đến độ dường như vẫn còn cảm thấy
thiếu một cái gì đó cho dù về vật chất giầu sang phú quí, nên
mới lên tiếng hỏi Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy nhân lành, tôi
phải làm việc lành gì để được sống đời đời?"
Sau nữa, "người thanh niên" này không
vì giầu mà sống bê bối, như lời anh ta đã thưa cùng Chúa
Giêsu, Đấng đã liệt kê các giới răn căn bản trong Thập
Giới để được cứu rỗi hay "để được sống đời đời",
những giới răn "chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp,
chớ làm chứng dối. Hãy thảo kính cha mẹ, và yêu thương kẻ khác
như chính mình", những giới răn mà anh ta đã tự thú
với Người rằng: "Tất cả những điều đó tôi đã giữ từ khi còn
niên thiếu, vậy tôi còn thiếu sót gì nữa chăng?"
Đúng thế, con người được dựng
nên theo hình ảnh và tương tự như Thiên Chúa nên lòng luôn khắc
khoải cho tới khi được nghỉ yên trong Ngài mà cho dù giầu sang
phú quí về vật chất họ vẫn cảm thấy xao xuyến bất an làm sao ấy.
Thái độ của người thanh niên giầu sang trong bài Phúc Âm đã cho
thấy rõ tâm trạng này, chẳng những ở vấn nạn được anh ta đặt ra
hỏi Chúa Giêsu: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm việc lành
gì để được sống đời đời?", mà còn ở hành động cuối cùng của
anh ta được Phúc Âm thuật lại rằng: "Khi người thanh niên
nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản nghiệp".
Tuy nhiên, tâm trạng vẫn còn "thiếu
sót" này của chàng thanh niên giầu có trong bài Phúc Âm hôm
nay cũng dễ hiểu thôi. Bởi vì, ơn gọi nên trọn lành không phải
ai cũng có thể theo đuổi, hễ muốn là được, mà cần phải được kêu
gọi và tuyển chọn như các vị tông đồ. Mà muốn nên trọn lành
thì điều kiện tiên quyết đó là từ bỏ tất cả những gì con người
sở hữu, nhờ đó họ mới có thể tiến đến chỗ bỏ mình và vác thập
giá mà theo Chúa Kitô Vượt Qua được, như chính Người đã kêu
gọi trong bài Phúc Âm hôm nay: "Nếu anh muốn nên trọn lành,
hãy về bán hết của cải anh có và bố thí cho người nghèo khó, thì
anh sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Tôi".
Dấu hiệu còn cảm thấy "thiếu
sót" và "buồn rầu" của người thanh niên giầu có trong
bài Phúc Âm dầu sao cũng đáng mừng, vì chúng chứng tỏ người
thanh niên giầu có này vẫn còn ý thức đức tin, vẫn còn khao khát
nên trọn lành, tuy chưa thể thực hiện ngay được, hơn là những
con người tham lam làm giầu đến độ bỏ Chúa, bỏ lễ Chúa Nhật,
cho đến khi Chúa để cho thất bại, tan gia bại sản thì đâm ra
trách Chúa, hận Chúa, tại sao Chúa để cho họ bị khốn khó như vậy
v.v. Tại sao họ không tự trách mình bỏ Chúa mà lại trách Chúa bỏ
họ nhỉ?! Thật là đáng thương...
Thái độ tỏ ra luyến tiếc thế
gian, dính bén với tất cả những gì mình có, đến độ không thể từ
bỏ mà sống trọn lành hơn của chàng thanh niên giầu có trong bài
Phúc Âm hôm nay, là bằng chứng cho thấy mầm mống nguyên tội của
con người vẫn còn đó, với đam mê nhục dục và tính mê nết xấu,
một mầm mống cho dù đã được lãnh nhận Phép Rửa, và nhờ đó đã như
dân Do Thái vào Đất Hứa, nhưng Kitô hữu vẫn cần phải chiến đấu
với bản thân mình để Sống Thánh xứng với thân phận là con cái
của Thiên Chúa là Đấng Thánh. Thân phận của dân Chúa ở Đất Hứa
cũng thế, như hai nguyên tổ ở trong Vườn Địa đường, cũng vẫn
phải chiến đấu với chính bản thân mình trước mọi cám dỗ của đủ
mọi thứ thần tượng thế gian rất thích hợp với con người của
mình, nhưng lại không phải là chính Thiên Chúa của mình. Bài Đọc
1 hôm nay đã được Sách Thủ Lãnh / Quan Án ghi nhận về tình trạng
của dân Chúa vẫn còn xu hướng dân ngoại và hằng được Thiên Chúa
tìm hết cách để cải hoá họ, như sau:
Trong những ngày ấy, con cái
Israel làm điều gian ác trước mặt Chúa và phụng thờ các thần
Baal. Chúng lìa bỏ Chúa là Thiên Chúa các tổ phụ chúng, Ðấng đã
dẫn chúng ra khỏi đất Ai-cập, mà theo các thần ngoại, những thần
các dân tộc cư ngụ chung quanh chúng, và thờ lạy các thần ấy,
khiêu khích cơn nghĩa nộ Chúa, chối bỏ Người, và phụng thờ thần
Baal và Astaroth. Chúa thịnh nộ Israel, trao chúng vào tay bọn
cướp... Chúa khiến các vị thủ lãnh đứng ra giải thoát chúng khỏi
tay những người bóc lột, nhưng chúng cũng chẳng muốn nghe theo
các vị thủ lãnh. Chúng hướng lòng về các thần ngoại và thờ lạy
các thần ấy. Chúng đã vội bỏ đường lối các tổ tiên chúng đã đi,
dù chúng có nghe biết các điều răn của Chúa, nhưng chúng vẫn làm
mọi điều trái nghịch. Khi Chúa khiến các vị thủ lãnh đứng ra,
Người tỏ lòng thương xót chúng, nghe lời những kẻ khốn cực kêu
van, và giải thoát chúng khỏi tay những người bóc lột sát hại.
Nhưng sau khi vị thủ lãnh chết, chúng lại đổi lòng, làm những
điều xấu xa hơn cha ông chúng đã làm, theo các thần ngoại, phụng
sự và thờ lạy các thần ấy. Chúng không từ bỏ những điều chúng
bày đặt ra và đường lối quá ương ngạnh chúng quen đi".
Thánh Vịnh 105 ở bài Đáp Ca hôm
nay đã cho thấy nguyên do dân Do Thái vẫn còn xu hướng dân ngoại
(câu 1), đã sống như dân ngoại (câu 2), đến độ đã trở nên bất
xứng với Thiên Chúa (câu 3), nhưng Chúa là vị Thiên Chúa chân
thật duy nhất của họ vẫn không bao giờ bỏ rơi họ (câu 4), tất cả
4 câu Thánh Vịnh này như sau:
1) Họ không chịu tiêu diệt những
dân mà Chúa đã có lệnh truyền cho họ. Họ đã hoà mình với người
chư dân, và học theo công việc chúng làm.
2) Họ sùng bái tà thần của
chúng, những tà thần đã hoá thành lưới dò hại họ. Họ đã giết
những người con trai và con gái, để làm lễ cúng tế quỷ thần.
3) Bởi những việc đó, họ tự làm
ô uế bản thân, và do hành động tội lỗi, họ đã ngoại tình. Chúa
đã bừng cơn thịnh nộ với dân tộc, và tởm ghét phần gia nghiệp
của Người.
4) Nhiều lần Chúa đã thương giải
phóng nhưng họ manh tâm chống lại Người. Nhưng Người đã nhìn đến
cảnh gian truân của họ, khi Người nghe lời họ kêu xin.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ
theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
TN.XXL-2.mp3
Thánh Stêphanô Vua Nước Hung Gia
Lợi (16/8)
Giáo Hội là của chung mọi người, nhưng sự biểu hiện của Giáo Hội
luôn luôn bị ảnh hưởng bởi nền văn hóa địa phương – có thể tốt
hoặc có thể xấu. Không ai được gọi là Kitô Hữu “thuần chủng”;
nhưng là Kitô Hữu Việt Nam, Kitô Hữu Hoa Kỳ, Kitô Hữu Mễ Tây Cơ.
Sự kiện này rất hiển nhiên trong cuộc đời của Thánh Stêphanô, vị
anh hùng dân tộc và quan thầy của nước Hung Gia Lợi.
Sinh trong một gia đình ngoại giáo, ngài được rửa tội khi lên 10
tuổi cùng với người cha, là tù trưởng của sắc tộc Magyar, một bộ
lạc chuyên nghề cướp bóc chiếm đóng vùng Danube trong thế kỷ thứ
chín. Khi lên nối ngôi cha, Stêphanô đã thay đổi hẳn đường lối
cai trị, đưa sắc tộc Magyar theo tinh thần Kitô Giáo và dồn mọi
nỗ lực để quảng bá đức tin. Ngài bảo trợ các vị lãnh đạo Giáo
Hội, giúp xây dựng các nhà thờ, và là một phần tử ủng hộ quyền
lợi của Tòa Thánh.
Nhưng sự đối xử của ngài đối với người ngoại giáo có phần nào
quá cứng rắn. Ngài đưa Kitô Giáo trở thành quốc giáo và trừng
phạt nặng nề các thói tục dị đoan phát xuất từ ngoại giáo. Ngài
cũng ra lệnh mọi người phải kết hôn, ngoại trừ hàng giáo sĩ, và
cấm người Kitô giáo không được lấy người ngoại giáo.
Stêphanô cũng dẹp tan nhiều cuộc nổi loạn của các phe quý tộc
ngoại giáo nổi lên chống với Kitô Giáo. Ðể thừa nhận công trạng
của ngài, vào năm 1000, Stêphanô được Ðức Giáo Hoàng Sylvester
II xức dầu tấn phong làm vua Hung Gia Lợi và được nhận vương
miện cũng như thánh giá từ tay đức giáo hoàng.
Tuy là vua nhưng đời sống cá nhân của Stêphanô là một bài học
thầm lặng cho những người biết đến ngài. Ai ai cũng có thể đến
với ngài và mọi người, nhất là người nghèo được ngài đối xử cách
công bằng. Ngài dùng tiền của để giúp đỡ người nghèo, nhiều khi
ngài ngụy trang để giúp đỡ họ và có lúc tưởng đã thiệt mạng vì
hoạt động này.
Stêphanô làm vua Hung Gia Lợi trong bốn mươi hai năm. Ngài từ
trần năm 1038 và được Ðức Giáo Hoàng Grêgôriô VII phong thánh
năm 1083.
Lời Bàn
Ðể nên thánh cần có lòng yêu thương Thiên Chúa và tha nhân như
Ðức Kitô. Ðức ái đôi khi mang một bộ mặt lạnh lùng nghiêm khắc
vì mục đích thiện hảo. Ðức Kitô đả kích sự giả dối của người
Pharisiêu, nhưng khi từ trần Ngài đã tha thứ cho họ. Thánh
Phaolô ra vạ tuyệt thông một người loạn luân ở Côrintô “để hy
vọng linh hồn của họ được cứu rỗi.” Một số Kitô Hữu chiến đấu
trong các cuộc Thập Tự Chinh với sự hăng say cao quý, dù rằng có
nhiều người tham gia với động lực bất chính. Ngày nay, sau các
cuộc chiến vô nghĩa, và với sự hiểu biết sâu đậm hơn về các động
lực phức tạp của con người, chúng ta dường như không dám dùng
đến bất cứ hình thức bạo lực nào. Sự hiểu biết tốt đẹp này vẫn
còn tiếp tục mỗi khi người ta tranh luận rằng, một Kitô Hữu thì
có nên là người tuyệt đối yêu chuộng hòa bình, hoặc đôi khi sự
dữ cần phải được dẹp tan bằng võ lực.
https://dongten.net/2019/08/15/hanh-cac-thanh-16-08-thanh-stephano-vua-nuoc-hungary/
